Install Steam
sign in
|
language
简体中文 (Simplified Chinese)
繁體中文 (Traditional Chinese)
日本語 (Japanese)
한국어 (Korean)
ไทย (Thai)
Български (Bulgarian)
Čeština (Czech)
Dansk (Danish)
Deutsch (German)
Español - España (Spanish - Spain)
Español - Latinoamérica (Spanish - Latin America)
Ελληνικά (Greek)
Français (French)
Italiano (Italian)
Bahasa Indonesia (Indonesian)
Magyar (Hungarian)
Nederlands (Dutch)
Norsk (Norwegian)
Polski (Polish)
Português (Portuguese - Portugal)
Português - Brasil (Portuguese - Brazil)
Română (Romanian)
Русский (Russian)
Suomi (Finnish)
Svenska (Swedish)
Türkçe (Turkish)
Tiếng Việt (Vietnamese)
Українська (Ukrainian)
Report a translation problem

Ise, Mie, Japan


【???】
Lonestar: trước khi trận chiến tiếp theo diễn ra, tao có 1 câu hỏi. Liệu tao có còn là chính mình nữa không sau những gì xảy ra?
Edo-chan: mày vẫn luôn Trung Thành với tất cả, với Đức Tin, với Lời Tuyên Thệ, và Danh Dự, mày chưa từng bỏ rơi hoặc quay lưng với bất kỳ ai. Mày đã trở thành 1 ngọn nến ấm áp nhất cho những đứa trẻ ở biên giới Lào, mày giúp Xueru mà chẳng quan tâm nó đã có chồng, mày cho Khánh Vân tiền ngay lúc nó gặp nạn mà không thèm tính toán gì cả, và cuối cùng.... Mày đã cứu Cỏng, 1 thằng PT Gymer xa lạ chẳng hề quen biết quá lâu, thông qua việc mày sẵn lòng bao aII tiền nhà cho nó, mày đã cứu lấy chính mình trong quá khứ. Đấy là lý do Fujin của 500bros đã công nhận mày, đừng quên rằng mày chính là Đại Tướng của Ex-Guard
Lonestar: understood
【???】
Lonestar: liệu có phải 。。。bàn tay tao quá nhỏ để cứu lấy tất cả không?
Edo-chan: giờ chưa phải lúc để mặc niệm quá khứ, lo thanh toán đám kẻ thù còn lại đi
Lonestar: 。。。
Edo-chan: m vẫn đang là chỗ dựa của 1 người nữa đấy, quên rồi à?
Lonestar:???
Edo-chan: éo nhớ Cỏng à? Hài nhỉ, m hàng tháng vẫn bao fuII tiền nhà cho nó ở mặc dù mày còn chẳng hề ở đấy, thuê nhiều nhà quá nên không nhớ gì à? Nếu mày không cứu, có lẽ nó đã giống mày vào 2016, không có phòng riêng và bị gia đình đè nén gần như suốt phần đời còn lại dưới Đồng Nai rồi
Lonestar: tao không quan trọng tiền bạc đâu 。。。
Edo-chan: nghĩ mà xem? Mày là chỗ dựa cuối của nó rồi, hiểu ko?
Lonestar: 。。。
Edo-chan: ưu tiên nhiệm vụ, bọn C3C & HOOP Studio sẽ phải trả giá
【???】
Edo-chan: tired, huh?
Lonestar: 。。。
Edo-chan: ổn hông?
Lonestar: 。。。
Edo-chan: t biết m đang suy sụp đấy Huy, vẫn nhớ đến 12 đứa trẻ đó à? Họ đã được giải thoát, không nên tự dằn vặt như thế, m hoàn thành nhiệm vụ rồi
Lonestar: tao từng nấu ăn mỗi ngày cho chúng nó, và tao đã từng trông chúng nó ngủ như cách tao đã làm với Pepsi, bọn nó đã từng gọi tao 2 chữ... Đại Ca, đó là lần đầu tiên tao có được sự công nhận. Có phải do tao quá tàn nhẫn khi đã cho chúng nó tình thương ngắn ngủi và rồi bị vụt tắt không...
Edo-chan: nên nhớ, bọn nó chỉ là lũ không còn gì để mất. Không gia đình, án tích quá nhiều, m quá nhân từ với chúng nó rồi, nếu ngày đó éo phải m đứng ra dẫn đầu cả đội, chắc gì bọn nó đã được chăm sóc như thế?
Lonestar: 。。。